BI ĐÁT

Thứ hai - 29/10/2018 05:38
BI ĐÁT
BI ĐÁT

Thiết tưởng, diễn tả sự đau thương, buồn khổ, phũ phàng..., có xu hướng tiêu cực. Chuyện vui kể rằng:

Việt Nam và Lào là hai nước anh em, thế nhưng một sự thật bi đát là: Cái gì tệ nhất ở Việt Nam cũng gán cho cái mác Lào. Xin đơn cử một vài ví dụ:

Đôi dép mang xấu nhất là đôi dép Lào. Bệnh thì có bệnh lang ben, hắc Lào. Thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào. Cơn gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào...

Có một người Lào sang Việt Nam làm việc, trong chuyến công tác tại “Hà Lội”. Tại trạm dừng xe buýt, người Hà Lội kia phát hiện là đôi dép mình không cánh mà bay. Ông ta la lên: “Thằng lào, thằng lào lấy dép tao?”.

Thưa các bạn!

Lời Chúa Chúa Nhật 30 Thường Niên B mô tả một nhân vật với hoàn cảnh thật bi đát, đó là người ăn xin mù bên vệ đường thành Giêrikhô.

Như diều gặp gió, chỉ nghe nói Đức Giêsu đi ngang qua đây, người ăn xin mù liền kêu lên: “Lạy ông Giêsu, con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” (Mc 10,47).

Dân gian có câu: “Khó hai bàn tay, giàu đôi con mắt”. Thật vậy, đôi mắt quý giá và quan trọng vô cùng đối với cuộc sống con người ở mọi thời đại và mọi nơi mọi lúc.

Đối với người khiếm thị cuộc sống của họ thật sự khó khăn, thiệt thòi và bi đát. Đến nỗi tác giả Lâm Bình đã ngậm ngùi và xót xa khi diễn tả bài thơ “HOA TÂM”:

Sinh ra con vốn thua người
Nhìn đời chỉ với trái tim dẫn đường
Quanh con là bốn bức tường
Cuộc đời thong thả giọt vương giọt sầu.

Những ngày cha mẹ buồn rầu
Thuốc thang cũng cạn ruột đau thắt hầu
Con đành câm lặng chôn sâu
Nỗi buồn thăm thẳm mưa Ngâu chờ thời.

Thưa các bạn!

Thế nhưng, rất nhiều người trong số người mù đã không chịu khuất phục trước số phận, mà vẫn vươn lên làm chủ cuộc sống của mình, trở thành người có ích cho Giáo Hội hay xã hội.

Người mù ăn xin đã “vươn lên” bất chấp mọi rào cản, như bị đám đông quát nạt bảo anh ta im đi, và khi Chúa gọi anh thì anh liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu.

“Áo choàng” đối với người ăn xin là tài sản quan trọng nhất, ban ngày làm áo che thân, ban đêm làm mềm đắp, vậy mà “vất đi” nói lên niềm tin vững chắc vào Thầy Giêsu sẽ cho cái mới tốt hơn.

“Đứng phắt dậy” đối với người khiếm thị quả là hiếm có, diễn tả hành vi mau chóng, lanh lẹ và gấp gáp. Tin tưởng sẽ tìm thấy lối đi trong sáng và yên vui nơi Đức Giêsu, vốn là đường, là sự thật, và là sự sống.

Vua Đavít đã mờ mắt với bà Batseva, và được tiên tri Nathan mở mắt cho ông, để rồi vua Đavít thật bi đát ca khen: “Chúa làm cho ngọn đèn của con sáng tỏ, Ngài soi chiếu vào đời con tăm tối mịt mù” (Tv 18,29).

Dù là mù thể lý hay mù tâm trí, xin cho “bạn & tôi” biết “vươn lên” tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa, mạnh mẽ vất bỏ “áo choàng” của những gì làm cản trở đến với Chúa, và can đảm “đứng phắt dậy” thoát khỏi con đường tội lỗi, nhất là cái nhìn của đôi mắt khiến con sa ngã, đi vào lối tối tăm mù mịt và bi đát. Amen.

Tác giả bài viết: Thái Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập101
  • Hôm nay4,039
  • Tháng hiện tại49,512
  • Tổng lượt truy cập1,326,454
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây