CHẾT YÊU

Chủ nhật - 18/11/2018 02:19
CHẾT YÊU
CHẾT YÊU

Gần đây, đám trẻ choai choai sồn sồn, quần mặc chỗ rách chỗ lành, tóc nhuộm nửa đỏ nửa xanh... đã khao tin các kiểu chết. Bần đạo góp nhặt được và xin chia sẻ với các bạn nhé.

Chết vì “riệu” là cái chết “sành điệu”.
Chết vì “yêu” là cái chết “liêu xiêu”.
Chết vì “gái” là chết rất “thoải mái”.
Chết vì “tình” là cái chết bất “thình lình”.
Chết vì “lười” là cái chết rất “buồn cười”.
Chết vì “học” là cái chết rất “vàng ngọc”.
Chết vì “sầu” là cái chết rất “ngầu”.
Chết vì “ghen” là cái chết “nhỏ nhen”.
Chết vì “chơi” là cái chết “thảnh thơi”.
Chết vì “bệnh” là cái chết “bực mình”.
Chết vì “hận” là cái chết “lận đận”.
Chết vì “nợ” là cái chết “đáng sợ”...

Thưa các bạn!

Chết là chuyện bình thường và đương nhiên sẽ xảy đến với bất kỳ ai. Có sinh ra thì có chết đi, không ai chối cãi hay tránh né được.

Chết thế nào, chết ra sao, chết vì lý tưởng nào, chết vì mục đích nào?... Chết mà vẫn sướng (sướng chết), chứ không phải tức mà chết (tức chết)...

Chết sao cho có ý nghĩa, đúng mục đích, và trong thương mến: “Khi ta sinh ra, mọi người cười còn ta thì khóc. Khi ta chết đi rồi, mọi người khóc còn ta thì cười!”.

Chết vì những chuyện “không nên”, “không phải”, “không đáng”... là những cái chết “hư không” thì không nên chết, không phải chết, không đáng chết...

Bài đọc 2, lễ các thánh Tử Đạo, thánh Phaolô dạy, chỉ có kết hợp với tình yêu Chúa mà thôi: “Dù sự chết hay sự sống cũng không tách chúng ta khỏi tình yêu của Thiên Chúa” (Rm 8,38-39).

Trong Tin Mừng Chúa Nhật 33 Thường Niên B, Đức Giêsu nói với các môn đệ về ngày “quang lâm” của Người (Mc 13,24).

Phải chăng, ngày quang lâm là ngày Chúa đến phán xét mỗi người, và cũng là ngày chết của từng người? Ngày và giờ đó thì không ai biết được (Mc 13,32).

Thưa các bạn!

Nếu không biết “ngày & giờ” Chúa đến, thì tốt nhất nên thức tỉnh chuẩn bị, như canh giữ nhà cửa luôn luôn, không để kẻ trộm đào ngạch khoét vách chui vào lấy đồ.

“Nhà cửa” có lẽ là tâm hồn và cõi lòng của “bạn & tôi”, cần được canh giữ và trong tư thế chuẩn bị hay thái độ sẵn sàng, như đèn có dầu đầy đủ, hầu thắp sáng lên để đón chàng rể đến bất cứ lúc nào...

Có thể nói, “nhà cửa & dầu đèn” của các thánh Tử Đạo Việt Nam luôn luôn sẵn sàng, bất cứ “ngày & giờ” nào Chúa mời gọi, để ra đi & làm chứng cho Chúa, bằng chính mạng sống của mình.

Xác tín, chết vì yêu Chúa là cái chết mang lại sự sống, sự sống chân thật, sự sống vĩnh cửu, sự sống đời đời... “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15,13).

Ước gì, “bạn & tôi” biết noi gương các thánh Tử Đạo, không tham sống sợ chết, chẳng ngại “ngày & giờ” nào, cách chết nào, kiểu chết nào... vẫn can đảm chết vì yêu Chúa. Nếu chết vì yêu Chúa, thì sẽ được Chúa yêu. Tạm gọi là “chết yêu”, không phải là cái chết “liêu xiêu”, mà là của lễ “toàn thiêu” dâng lên Thiên Chúa. Amen

Tác giả bài viết: Thái Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập62
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm61
  • Hôm nay838
  • Tháng hiện tại66,529
  • Tổng lượt truy cập1,560,725
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây