ĐÓI ĂN

Chủ nhật - 05/08/2018 08:14
ĐÓI ĂN
ĐÓI ĂN

Trong một cuộc thi nhịn đói, có ba nước: Việt Nam, Hoa Kỳ và Nhật Bản tham gia.

Ban tổ chức sẽ cho ba người vào ba căn phòng trống, mỗi phòng chỉ có một cái chuông nhỏ để bấm, nếu như ai muốn bỏ cuộc vì không chịu nổi. Cuộc thi bắt đầu, người ta tính thời gian…

Sau hai ngày, tên người Hoa Kỳ phải bấm chuông, xin ra vì quá đói. Tiếp theo, đó là tên người Nhật Bản với khoảng thời gian là bốn ngày, nhưng cũng không thể chịu đựng hơn…

Theo quy định, người ta sẽ phải chờ người dự thi tự mình chấm dứt mới trao giải thưởng… nhưng họ chờ sáu ngày, rồi tám ngày, vẫn không thấy anh Việt Nam chịu bấm chuông, họ bắt đầu lo lắng.

Cuối cùng, họ bắt buộc phải phá cửa để vào xem tình hình, người ta thấy anh Việt Nam đang nằm thoi thóp trong góc tường, người ngợm như chết rồi, họ hỏi:

“Lý do nào đã khiến cho anh có một ý chí phấn đấu ngoan cường như thế, đói vẫn không chịu thua?” anh chàng Việt Nam hổn hển không ra hơi: “Mẹ thằng nào... cho tao vào phòng… có… chuông… hỏng!!!”…

Thưa các bạn!
Đói thì ăn, đó là nhu cầu mà ai cũng cần được đáp ứng. Nếu không, ta sẽ mệt lả và lâu ngày sẽ dẫn đến tử vong.

Tuần trước, sau khi Đức Giêsu hóa bánh và cá, dân chúng ăn xong rồi lại đói, vì đó chỉ là lương thực bình thường, chỉ nuôi sống thân xác thôi.

Tin Mừng tuần 18 Thường Niên B cho biết, dân chúng xuống thuyền đi tìm Đức Giêsu và lúc gặp thấy Ngài bên biển hồ, họ nói: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?” (Ga 6,24-25).

Đức Giêsu xem ra không nể nang, nói thẳng mặt: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê” (Ga 6,26).

Phải chăng, Đức Giêsu muốn giới thiệu một thứ bánh độc nhất vô nhị: bánh trường sinh, bánh đích thực, bánh bởi trời, bánh đem lại sự sống cho thế gian... nuôi sống linh hồn?

Dân chúng liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy”. Đức Giêsu bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ” (Ga 6,34-35).

Thưa các bạn!
Con người có nhiều khát vọng cần được thỏa mãn, không chỉ là khát vọng thỏa mãn cơn đói khát của thể xác, mà còn khát vọng của tinh thần, như nhu cầu được hiểu biết, được quan tâm, được thông cảm, được yêu thương...

Thiên Chúa là tình yêu, mọi tình yêu đều phát xuất từ Ngài, chỉ có Ngài mới thỏa mãn được những nhu cầu ấy. Ai được yêu là được sống trong hạnh phúc, mà hạnh phúc thật và trường cửu chỉ có ở trong Thiên Chúa.

Đức Giêsu không đóng vai một ngân hàng hay nhà từ thiện, giàu lòng hảo tâm, giúp ta vượt qua cái đói vật chất. Ngài chính là Đấng Cứu Độ, là Bánh Trường Sinh, Đấng đến trần gian để cho ta được sống.

Thiết tưởng, định luật về tấm bánh phản chiếu qua mầu nhiệm Thập Giá luôn hàm chứa một nghịch lý. Hạt lúa được gieo vào lòng đất phải chết đi, mới có thể nảy mầm, lớn lên và đơm bông kết trái.

Tấm bánh phải được nhai nát, được tiêu hủy trong dạ dày mới có thể chuyển hóa thành máu và thịt. Con người phải đi qua cái chết mới đến được sự sống, đi qua Thập Giá mới có thể tới vinh quang.

Ước gì, “bạn & tôi” là những môn đệ của Thầy Giêsu đích thực, nghĩa là biết trở nên tấm bánh được nghiền nát, nhào nặn, nung chín và bẻ ra để phân phát cho mọi người.

----------------------------
P/S: Đặc biệt hôm nay giáo xứ nơi bần đạo phục vụ có một số em được RƯỚC LỄ LẦN ĐẦU, xin hợp ý cầu nguyện cho các em được sốt sắng và vui sướng đón Chúa vào tâm hồn... Thanks

Tác giả bài viết: Thái Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Hôm nay2,073
  • Tháng hiện tại60,305
  • Tổng lượt truy cập1,103,481
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây