LÒNG THƯƠNG

Chủ nhật - 22/07/2018 10:36
LÒNG THƯƠNG
B16Vs
B16Vs

Tôi chỉ là một con búp bê vô tri, nên hoàn toàn chẳng có cảm xúc gì.

Buồn, vui, giận, ghét hay yêu thương tôi đều không có, và tôi mong ước sẽ có một ngày trở thành con người để có được cảm xúc.

Cô chủ của tôi là một người nhỏ bé xinh xắn thật đáng yêu, và chỉ mới năm tuổi mà thôi.

Chúng tôi thường xuyên chơi đùa với nhau rất vui vẻ, sau khi chơi đùa xong cô ấy thường đặt tôi bên cửa sổ nhỏ trong phòng mình để tôi có thể nhìn thấy được một phần nhỏ bé của thế giới rộng lớn này.

Rồi một ngày tai họa đã ập trên đầu chúng tôi, một ngọn lửa đã bùng lên ở phía sau bếp rồi nhanh chóng lan ra khắp ngôi nhà. Lúc đó cô chủ của tôi đang ngủ rất say, còn tất cả mọi người thì đều đã ra ngoài.

Sau đó ngọn lửa đỏ đã nhanh chóng bao trùm kín cả căn phòng. Lúc đó tôi chỉ muốn hét lên thật to rằng “xin hãy cứu chúng tôi”, nhưng không được, vì tôi chỉ là một búp bê vô tri vô giác thôi.

Thế rồi, những người hàng xóm ở chung quanh cũng đã đến, tôi mừng rỡ vì nghĩ rằng họ sẽ đến cứu cô chủ, nhưng sao họ chỉ đứng nhìn mà không vào cứu chúng tôi? Rõ ràng họ biết bên trong này có người mà, vậy họ vẫn thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, sức nóng của ngọn lửa đã làm cô chủ tôi thức giấc, cô chủ hoảng sợ khi thấy ngọn lửa bao vây quanh mình nên đã hét lên thảm thiết:

- “Cứu con với mẹ ơi, có ai không, có ai không, xin hãy làm ơn cứu con với... trong này nóng quá”.

Mặc dù nghe tiếng gào khủng khiếp của cô chủ tôi, nhưng những người vẫn đứng đó nhìn ngọn lửa hung hãn ấy thiêu cháy cô chủ của tôi.

Dù gần như đã bị thiêu cháy nhưng qua cánh cửa sổ tôi vẫn có thể thấy được những khuôn mặt lạnh như băng của họ, tôi tự hỏi liệu có phải là con người ư? Hay họ cũng chỉ là những bức tượng không cảm xúc?

Tôi đã từng mơ ước để trở thành con người để có thể yêu thương người khác, nhưng nếu con người cũng vô cảm như tôi thì trở thành họ mà làm gì, thôi thì cứ làm búp bê có lẽ sẽ hạnh phúc hơn. (Sưu tầm)

Thưa các bạn!

Ôi! con người trên đời sao mà hờ hững, nhạt nhẽo và bạc bẽo thế. Trong khi Người Con Thiên Chúa lại luôn hăng hái, đậm đà và thắm thiết quá.

Tin mừng tuần 16 Thường niên B cho biết, sau khi các Tông đồ sai đi “làm & dạy” Chúa bảo các ông đi “nghỉ”. Nhưng các ông nghỉ vẫn không được vì dân chúng theo đông quá, vừa thấy họ Chúa liền “chạnh” lòng thương.

Thiết tưởng, trong tất cả mọi việc, hành vi, cử chỉ, hay động tác... thì biểu lộ lòng thương là quan trọng nhất.

Chạnh lòng thương, động lòng thương, giàu lòng thương hay tỏ lòng thương một cách chân thật và sâu xa có lẽ chỉ xuất phát từ Thiên Chúa.

Phải chăng, con người nhiều khi khó thương, không dễ thương, chẳng đáng thương, có khi còn sát thương nhau thật thảm thương, gây nên những vết thương hay trọng thương, thậm chí tử thương?

Là người Tín hữu, không thể sống như vô cảm, vô tri, vô giác giống bức tượng, nhưng biết trở nên búp bê luôn thao thức, trăn trở, và yêu thương như Thiên Chúa đã tỏ lòng thương, xót thương, và mến thương “bạn & tôi”.

Ước gì, Tình Yêu Thiên Chúa sẽ chấp cánh bay cao, bay xa, và bay dài cho “bạn & tôi” luôn mãi. Amen

Nguyện xin “CHO CON BIẾT YÊU THƯƠNG” (Lm. Từ Duyên):
https://www.youtube.com/watch?v=sblYVIERDbI

Tác giả bài viết: Thái Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây