ÔNG CỤ ÁO XANH

Thứ sáu - 30/11/2018 15:15
ÔNG CỤ ÁO XANH
ÔNG CỤ ÁO XANH
Có một đám mây tím ngắt lững lờ trôi về cuối trời, chiều nay..chiếc lá khô rơi rụng lặng lẽ như chẳng hề báo trước...Trong đầu con cứ lặp đi lặp lại 1 thước phim, thước phim sao thân thương quá.............,
hình ảnh 1ông già với bóng dáng thấp thoáng sau tia nắng yếu ớt cuối chiều,dáng đi đủng đỉnh trên tay xô bã chè,ân cần cụ đổ nó vào 1gốc cây và lặng lẽ đi về nhà xứ. Ông cụ ấy chiều chiều cặm cụi tỉa tót những cây si quanh nhà chung, đâu đó ngân nga giai điệu êm đềm " Con như người thợ làm vườn của Chúa...ngài ơi, dẫu vào giờ đầu hay giờ cuối con xin trọn hiến dâng đời mình ..."chậm chạp từng bước cẩn trọng cụ xách xô nước đầy ự dội vào gốc cây, ngọn cây bươn mình ra hứng làn nước mát như thốt nên lời biết ơn ông cụ . Xa xa con không nhìn thấy khuôn mặt ấy,mờ mờ chỉ thấy một tấm lưng rộng như chứa đựng cả bầu trời bao dung ấm áp. Mỗi chiều thứ sáu, người trong giáo xứ chẳng ai còn xa lạ bóng dáng một ông cụ thâm thấp,phấp phới tà áo chùng thâm, tay nâng niu chiếc dây áo linh mục màu tím ngắt .Ông cụ đi đâu thế ?chẳng ai biết, ngày ngày người ta vẫn nghe thấy tiếng thì thầm ấm áp phía bên kia tòa giải tội ,hàng chục người nhận được bao ân sủng từ những lời khuyên chân thành tìm về với Chúa từ con người lặng lẽ ấy! Người trong giáo xứ nói chuyện với nhau rằng:" Ông cụ hiền như cục đất" cụ chỉ mỉm cười " theo thánh ý Ngài mà thôi " chính vì sự điềm đạm chân chất ấy, mà không phải ai cũng biết, ông cụ là người đầu tiên trên thế giới giật giải "NGƯỜI THẬT THÀ NHẤT HỆ MẶT TRỜI" và người trao giải không ai khác chính là con tén ten (ngạc nhiên chưa ) Có lần tụi con đi ve chai xung qũy thiếu nhi về, vừa tấp đống tạp chất vào bãi,thấy cụ đủng đỉnh bước ra vốn tính bát nháo con lao vào trêu ngay " hâyza ông nội ,bọn con đi ve chai về mệt muốn chết , vừa cập đến nhà ông nội ,ông nội có nhôm đồng sắt vụn vỏ chai, nông ngan ,nông vịt cho bọn con không nè "Cụ móc móc trong túi cái gì đó,rồi mỉm cười dúi vào tay con thứ gì đó kêu soạt soạt ,lúc đó thật sự bối rối" con chỉ trêu ông nội thôi mà..thôi.thôi"(trong khi đó tay vẫn cứ xòe ra k hiểu có ma lực j luôn í) nhưng ông cụ cứ dúi dúi vào tay " Cha góp vào quỹ thiếu nhi con nhé " về sau con mới biết không phải tay con đang giữ tiền mà là con đang giữ một thứ vô cùng giá trị mà tiền không mua được đó là tấm lòng hy sinh ấm áp còn to lớn hơn cả vũ trụ này !!! Ông cụ vẫn luôn nhã nhặn và thân thiện như thế, thi thoảng con lại bắt gặp cụ ngồi trò chuyện với đám trẻ nơi góc giáo đường hay dáng đi thong dong thoát tục lần hạt lúc tản bộ , ngồi nói chuyện với người thật ấm áp ,ông cụ hăng say kể về thời kì khó khăn của giáo phận hành trình ơn gọi của mình,ánh mắt miên man nhìn về cõi nào đó vô định.Mỗi nơi ông cụ đã đi qua đều để lại dấu ấn vô hình nào đó ,nơi mà người ta nhớ về 1ông cụ gương mặt phúc hậu với nụ cười dễ mến,bên trong là 1trái tim ấm áp bao dung sáng ngời hình bóng Chúa Giê su.Giờ đây ông cụ ấy đã đi rồi, chỉ còn lại một thân thể lạnh lẽo nằm trên giường, ông đã đi về nơi mà ông hằng mơ ước cả cuộc đời !
Cha thân yêu của chúng con,cũng giống như công việc tỉa tót tưới nước cho những cái cây cảm ơn cha đã sống và hy sinh vì chúng con,chúng con rất nhớ cha, cha sẽ luôn sống mãi trong kí ức và lời cầu nguyện của chúng con !
Xin Cha cầu nguyện cho giáo xứ của chúng con nơi mà cha đã dùng cả quãng đời linh mục để phục vụ!
Tác giả bài viết: By Hiền Nguyễn
Nguồn tin: ĐềnThánh Bắc Trạch

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập40
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm39
  • Hôm nay3,974
  • Tháng hiện tại49,447
  • Tổng lượt truy cập1,326,389
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây