PHÚC HỌA

Thứ hai - 18/02/2019 22:44
PHÚC HỌA_
PHÚC HỌA

Có một vị quốc vương, khi ra ngoài đi săn không may bị đứt mất một ngón tay, mới hỏi vị đại thần thân cận nên làm thế nào? Đại thần nói với giọng lạc quan, nhẹ nhõm: “Đây là việc tốt!”.

Quốc vương nghe vậy giận lắm, trách ông hí hửng khi thấy người khác gặp nạn, vì thế ra lệnh nhốt ông vào đại lao chờ ngày xét xử.

Một năm sau, quốc vương lại ra ngoài đi săn, đến khu rừng xa hẻo lánh bị thổ dân bắt sống, trói vào đàn tế, chuẩn bị làm vật tế thần.

Thầy phù thủy đột nhiên phát hiện quốc vương khuyết mất một ngón tay, cho rằng đây là vật tế không hoàn chỉnh, bèn thả quốc vương ra, thay vào đó bắt viên đại thần tùy tùng làm vật hiến tế.

Trong niềm vui thoát nạn, quốc vương nghĩ tới viên đại thần vui vẻ từng nói rằng mất ngón tay là việc tốt, liền ra lệnh thả ông, và xin lỗi vì đã vô cớ bắt ông chịu nạn một năm trong ngục tối.

Vị đại thần này vẫn lạc quan nói: “Cái họa một năm ngồi tù cũng là việc tốt”. Nhà vua còn đang thác mắc với câu nói trên, vị đại thần nói tiếp: “Nếu như tôi không ngồi tù, thì thử nghĩ vị đại thần theo người đi săn mà bị lên đàn hiến tế kia sẽ là ai?” (Sưu tầm).

Thưa các bạn!

Phải chăng, câu chuyện về vị quốc vương bị khuyết một ngón tay là một thông điệp giúp ta hiểu phần nào về mối hiểm nguy là “họa” sẽ chuyển hóa thành cơ may là “phúc”?

Thiết tưởng, cuộc sống như một dòng chảy bất tận và biến đổi không ngừng. Đâu ai biết được ngày mai ra sao? Chuyện tưởng là xấu mà lại có thể dẫn tới kết quả tốt, và chuyện cho là tốt đẹp có thể dẫn tới hậu quả xấu.

Tin Mừng Chúa Nhật 6 Thường Niên C, thánh Luca mô tả Đức Giêsu từ trên núi xuống thấy đoàn lũ dân chúng đến từ khắp nơi liền dạy họ về bốn mối phúc và bốn tai họa.

Bốn mối phúc cho anh em là những người nghèo khó, người đói khát, người khóc than và người bị ngược đãi, vì Nước Thiên Chúa là của họ (Lc 6,20-23).

Bốn tai họa cho các ngươi là những kẻ giàu có, kẻ no nê, kẻ vui cười và kẻ được ca tụng, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi (Lc 6,24-26).

Thưa các bạn!

Có lẽ, Đức Giêsu không cổ võ, khích lệ hay động viên phải trở nên nghèo khó, đói khát, khóc lóc và bị ngược đãi. Nhưng Ngài đứng về phía họ để bảo vệ, nâng đỡ và an ủi. Vì thế, họ được chúc phúc.

Có lẽ, Đức Giêsu không chỉ trích hay trách móc kẻ giàu có, no nê, vui cười và được ca tụng. Nhưng Ngài lên án họ về thái độ dửng dưng hay hững hờ trước những bất công hay đau khổ của người khác.

Có lẽ, dụ ngôn ông nhà giàu và Lazaro nghèo khó là bài học tiêu biểu (Lc 16,19-31). Tình cảnh hai người khác nhau hoàn toàn, và kết quả cũng khác nhau hoàn toàn, chỉ vì không biết xót thương người bất hạnh.

Có lẽ, thái độ cần thiết của “bạn & tôi” là giữ được tâm thái bình thản trước nghịch cảnh, biết chấp nhận nó, không than vãn, nhưng lạc quan hơn, hầu có thể tin tưởng vào Chúa trước vui buồn sướng khổ.

Có lẽ, thái độ quan trọng của “bạn & tôi” là có được tâm tình phó thác vào Chúa trước khổ đau, biết nhẫn nại và khiêm tốn, biết hy sinh và từ bỏ, hầu có thể đến với Chúa mọi nơi mọi lúc trong cuộc đời.

Ước gì, Lời Chúa hôm nay soi sáng và thúc đẩy “bạn & tôi” biết lắng nghe, suy gẫm và thực hành trong đời sống, hầu có thể biến “họa” thành “phúc”. Amen

Tác giả bài viết: Thái Hiền

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây