CẬY ... và ... TRÔNG (Ngụ Ngôn)

Thứ hai - 12/08/2019 19:40
CẬY ... và ... TRÔNG
(Ngụ Ngôn)
CẬY ... và ... TRÔNG  (Ngụ Ngôn)

Khắp tư bề gió gào mưa đổ,
Ngôi nhà tranh thật khó yên lành.
Ầm ào dòng lũ lên nhanh,
Nước đâu đổ đến rập rình ngập sân.
Tường vách lở, sụt dần từng mảng,
Giường chiếu bĩ trôi lảng mất tăm.
Một cụ bà miệng lầm rầm :
"Xin Chúa quyền phép từ tâm đoái nhìn !"

Trong chốc lát, con thuyền cứu nạn
Chèo ngang qua, ghé mạn gọi bà.
Nhưng bà một mực tay xua :
"Đâu cần người thế giúp ta lúc này !"
Mưa xối xả, gió lay, bão lốn,
Nước đã dâng lên đến lưng nhà.
Bà càng cầu khẩn thiết tha :
"Con trông cậy Chúa cứu qua hiểm nghèo !"

Chiếc xuồng máy vèo vèo chạy tới,
Dừng cạnh nhà, họ gọi bà vào.
Bà vẫn nhất quyết lắc đầu :
"Xuồng đâu phải thứ ta cầu ta mong !"
Gió giật mạnh, nhà đung đưa võng,
Mấy hàng cột khuỵu xuống cả rồi. 
Trong cơn nguy cấp chơi vơi,
Cố trèo lên nóc, bồi hồi bà xin :
"Lòng con hằng cậy tin nơi Chúa,
Xin Người giơ tay chữa con nay.
Đưa con qua khỏi nạn tai,
Hầu được trở lại những ngày bình yên".

Ở trên không kìa liền xuất hiện
Chiếc trực thăng bay đến cứu nguy.
Thang dây thả xuống một khi,
Giục bà bám chắc, tức thì kéo lên.
Nhưng bà cứ ngồi yên ngoảnh mặt,
Phi hành đoàn đành ngoặt hướng bay.
Bà ngước mắt đợi trông hoài
Mà không thấy Chúa đưa tay cứu mình (!)

Thế rồi bất thình lình nước cuốn,
Ngôi nhà trôi, sóng nhấn chìm bà.
Giữa cơn hồng thuỷ phong ba,
Xác bà biển nhận, hồn về Thiên môn.

Gặp Thánh Phêrô, hồn bà hỏi :
"Vì sao Chúa chẳng tới cứu con?"
Thánh nhân liền trả lời luôn :
"Ba lần Chúa muốn cứu con còn gì ?" !!!

Tác giả bài viết: Vũ Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây