NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

Thứ năm - 12/09/2019 12:31
NGƯỜI CHA NHÂN HẬU
NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

Người cha già có hai nam tử.
Một hôm người con thứ đòi chia.
Lấy phần mình để đem đi,
Giao du bè bạn, ham mê đua đòi.

Trò đàng điếm mua vui đồi trụy,
Của mang theo hoang phí tiêu xài.
Tiền bạc không cánh mà bay,
Khi sạch nhẵn túi, còn ai gọi mời.

Bước đường cùng - tìm nơi làm mướn,
Chăn heo thuê để kiếm miếng ăn.
Cồn cào bụng đói miên man,
Thèm cám của lợn để ăn chẳng rồi !

Lòng chợt nhớ về nơi năm trước :
Cha tóc bạc như cước hiền từ.
Lương thực của cải đầy dư,
Gia nhân đầy tớ chẳng lo thiếu gì.

Thôi ta phải quay về sám hối
Tội với Trời và lỗi với cha.
Xin làm đầy tớ trong nhà,
Chẳng còn đáng gọi con cha nữa rồi.

Từ xa xa - trông nơi đầu ngõ,
Thoáng bóng cha đứng đó mong chờ.
Anh vội quỳ, chưa kịp thưa
Người đã ôm lấy, thứ tha mọi điều.

Truyền gia nhân : "Thịt mau bê béo,
Để mở tiệc mừng cậu trở về.
Nhẫn vàng tay xỏ một khi,
Áo đẹp, giầy mới tức thì điểm trang."

Người con cả làm đồng về tới.
Nghe trong nhà nhạc trổi, hát ca,
Khi biết việc đang diễn ra
Định quay đi...nghĩ : cha già bất công !

Lời cha ngỏ với ông như hứa :
"Của cha cũng là của con thôi.
Nay em về phải mừng vui,
Như thấy của mất; chết rồi tái sinh !"

Tác giả bài viết: Vũ Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây